VÔ TRƯỜNG HẠ
2026-01-01 18:05:43
VÔ TRƯỜNG HẠ
1/1/2026
Kỳ này mở đầu là sự tự trách của bản thân đến với thế giới này, đoạn đường đi của nhân vật chính đã trãi qua 15 năm trong vô năng. Mưu cầu hạnh phúc tìm con đường trường sinh, tiếp nhận cái hạ đẳng để nhìn lại thế giới theo nhiều hướng.
Trận khởi, một màu bóng tối tiếp cận tôi và chìm trong suy nghỉ nhưng không rõ ràng. Diễn tiết kỳ bình thoát khỏi bóng tối tôi gặp được 2 người la mặt một người phụ nữ trung niên đang cầm cập táp và một cô gái nhỏ và họ hoàn toàn không quen nhau nhưng lại cùng nhau gặp mặt ở một không gian kính như đường ống xây bằng gạch.
Chúng tôi tuy lạ nhưng dần nói chuyện và phát hiện ra điểm chung từng người là từng phạm lỗi nghiêm trong dẩn đến mức gây ảnh hưởng đến chuỗi không gian và thời gian của thế giới các nhân từng người, trong đầu chúng tôi luốn có một suy nghỉ vô định không biết đúng đến từ đâu nhưng rất tuyệt vời một cái là chúng tôi luôn suy nghỉ nó theo hướng cái bé xé ra to và cái to là hậu quả của cái bé. Chúng tôi tiếp tục đi thẳng và đến một ngã 2 đường người phụ nữ chọn đi ô chứa những thông tin số học và cô bé kia bạn đầu có ý định đi theo người phụ nữ nhưng sau một 1s suy nghỉ cô be quyến rũ tôi và bảo đi hướng còn lại là hướng chứa những rừng cây kẹo ngọt rất nhiều rất nhiều hình ảnh mang hình ảnh cây kẹo ngot.
Theo như tính toán chúng tôi đi con đường khát với người phụ nữa và những điều trong con đường đó tôi hoàn toàn không kiểm soát được bản thân. Hay nói chính sát là tôi hoàn toàn buôn thả thần thức của mình chìm đám trong những cơn mơ len lỗi, bỏng tôi nhìn thấy một cảnh rất là là tôi nhưng không phải tôi,…………………….Trãi qua một khoản thời gian đơn giản là được tính theo thời điểm hiện tại là từ 7h30-9h. Tôi không hoàn toàn chìm vào giấc ngủ thêm một lần nào nữa nhưng cơ thể và suy nghĩ hoàn toàn không thể kiểm soát được. Tôi tiếp tục quay lại con đường đó một lần nữa.
Nhưng lần này vó vẽ khá lâu và thời gian trong thế giới đó rất lạ giống như là nó đã trãi qua một khoảng thời gian rất nhiều năm rồi vì đèn cày ở đó đã tắt liệm đi và hành lang trở nên mục nát và những viên gạch mất hút và có rất nhiều côn trùng lạ đã lọt vào hành lang đó.
Và như một cách hoan dã tôi xuất hiện trước 2 cửa đường đó, một cách lạ thường tôi thấy 2 bộ sương người bị giam cầm bởi những chữ cái lạ thường và những cây kẹo có ý thức tôi không thể tiếp tục bước lên nhưng tôi không thể điều khiển cơ thể và tôi trở thành bộ sương thứ 3 ở đó và ở phía trong và bên kia con đường là gì tôi không hề biết.
1/1/2026
Kỳ này mở đầu là sự tự trách của bản thân đến với thế giới này, đoạn đường đi của nhân vật chính đã trãi qua 15 năm trong vô năng. Mưu cầu hạnh phúc tìm con đường trường sinh, tiếp nhận cái hạ đẳng để nhìn lại thế giới theo nhiều hướng.
Trận khởi, một màu bóng tối tiếp cận tôi và chìm trong suy nghỉ nhưng không rõ ràng. Diễn tiết kỳ bình thoát khỏi bóng tối tôi gặp được 2 người la mặt một người phụ nữ trung niên đang cầm cập táp và một cô gái nhỏ và họ hoàn toàn không quen nhau nhưng lại cùng nhau gặp mặt ở một không gian kính như đường ống xây bằng gạch.
Chúng tôi tuy lạ nhưng dần nói chuyện và phát hiện ra điểm chung từng người là từng phạm lỗi nghiêm trong dẩn đến mức gây ảnh hưởng đến chuỗi không gian và thời gian của thế giới các nhân từng người, trong đầu chúng tôi luốn có một suy nghỉ vô định không biết đúng đến từ đâu nhưng rất tuyệt vời một cái là chúng tôi luôn suy nghỉ nó theo hướng cái bé xé ra to và cái to là hậu quả của cái bé. Chúng tôi tiếp tục đi thẳng và đến một ngã 2 đường người phụ nữ chọn đi ô chứa những thông tin số học và cô bé kia bạn đầu có ý định đi theo người phụ nữ nhưng sau một 1s suy nghỉ cô be quyến rũ tôi và bảo đi hướng còn lại là hướng chứa những rừng cây kẹo ngọt rất nhiều rất nhiều hình ảnh mang hình ảnh cây kẹo ngot.
Theo như tính toán chúng tôi đi con đường khát với người phụ nữa và những điều trong con đường đó tôi hoàn toàn không kiểm soát được bản thân. Hay nói chính sát là tôi hoàn toàn buôn thả thần thức của mình chìm đám trong những cơn mơ len lỗi, bỏng tôi nhìn thấy một cảnh rất là là tôi nhưng không phải tôi,…………………….Trãi qua một khoản thời gian đơn giản là được tính theo thời điểm hiện tại là từ 7h30-9h. Tôi không hoàn toàn chìm vào giấc ngủ thêm một lần nào nữa nhưng cơ thể và suy nghĩ hoàn toàn không thể kiểm soát được. Tôi tiếp tục quay lại con đường đó một lần nữa.
Nhưng lần này vó vẽ khá lâu và thời gian trong thế giới đó rất lạ giống như là nó đã trãi qua một khoảng thời gian rất nhiều năm rồi vì đèn cày ở đó đã tắt liệm đi và hành lang trở nên mục nát và những viên gạch mất hút và có rất nhiều côn trùng lạ đã lọt vào hành lang đó.
Và như một cách hoan dã tôi xuất hiện trước 2 cửa đường đó, một cách lạ thường tôi thấy 2 bộ sương người bị giam cầm bởi những chữ cái lạ thường và những cây kẹo có ý thức tôi không thể tiếp tục bước lên nhưng tôi không thể điều khiển cơ thể và tôi trở thành bộ sương thứ 3 ở đó và ở phía trong và bên kia con đường là gì tôi không hề biết.